The Visit (2015) Sau 9 Rưỡi Tối, Có Chút Đáng Sợ

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp

The Visit mở đầu bằng một tình huống hơi khó thuyết phục. Một người mẹ để hai đứa con đến ở nhà ông bà trong một tuần lễ, để tận hưởng chuyến du lịch với bạn trai. Nhưng chúng không biết gì về họ, thậm chí chưa từng nhìn thấy họ trong ảnh, và người mẹ cũng chưa hề gặp lại suốt 15 năm trời, kể từ khi bỏ nhà đi. Tôi không nói tình huống này không thể xảy ra, nhưng rất khó xảy ra, và nếu có, thì đó là một người mẹ vô trách nhiệm.

Là một phim kinh dị khác đứng tên M. Night Shyamalan ở cả đạo diễn và biên kịch, chúng ta có thể mím môi bỏ qua, để tập trung vào tình tiết. Shyamalan là đạo diễn thuộc dạng “one hit wonder”, thành công rất sớm với The Sixth Sense (1999), để rồi suốt sự nghiệp còn lại ngụp lặn trong các thảm họa liên tiếp. Gần đây nhất là After Earth (2013) của cha con nhà Will Smith, và trước đó là bộ phim chuyển thể từ tác phẩm hoạt hình The Last Airbender (2010). Và cứ mỗi phim mới ra mắt, người ta lại tự hỏi đến bao giờ vị đạo diễn Ấn Độ này hồi sinh?

Hai đứa trẻ, người chị Becca (Olivia DeJong) hao hao giống cô bé Quinn trong Insidious 3, còn cậu em trai Tyler (Ed Oxenbould) lại na ná Mason trong Boyhood, quyết định quay một phim tài liệu về nhà cũ của mẹ. The Visit đi theo phong cách giả tài liệu vốn không còn mấy mới lạ, nhưng phù hợp với những không gian nhỏ như nhà ở, hay hạn chế về kinh phí. Chúng cầm máy quay đi khắp nơi, thực hiện những cuộc phỏng vấn, và ghi lại các suy nghĩ cá nhân, một cách khá tự nhiên. Và đây là điểm chấp nhận được.

Sau khi gặp gỡ hai ông bà, với ấn tượng ban đầu hiền lành dễ mến và biết nấu những món bánh rất ngon, Becca và Tyler nhận được lời dặn dò đầu tiên: đừng ra khỏi phòng sau 9 rưỡi tối. Một chi tiết kinh điển khác: đừng đi xuống tầng hầm. Tất nhiên chúng sẽ chẳng thể ở yên trong giường, và sớm muộn gì sẽ phải xuống tầng hầm. Nhất là cứ ngày hôm sau, hai ông bà lại tỏ ra kỳ lạ và có nhiều hành động bất thường hơn hôm trước. Điều gì đang xảy ra?

Điều may mắn nhất của The Visit là hai diễn viên nhí, DeJong và Oxenbould, có được cá tính và tương tác tốt với nhau trên màn ảnh. Điều cốt yếu của kiểu quay tài liệu này là phải tạo ra được sự chân thực, thì cả hai đều làm rất ổn. Chúng có được tính cách đúng với độ tuổi và thế giới của mình. Như Tyler với các bản rap có phần thảm họa chẳng hạn, có cảnh khoe rằng các clip của mình có đến “437 lượt xem trên Youtube”, tạo cảm giác gần gũi. Chúng ta dường như đã thấy rất nhiều Tyler ở đâu đó trên mạng. Trong khi Becca có vẻ chính chắn hơn, nhưng vẫn thể hiện đôi chút yếu đuổi tự ti tuổi mới lớn. Các đoạn đối thoại và hành động của hai đứa trẻ diễn ra khá mượt mà.

Nhưng phải nói rằng nếu là một người thích xem phim kinh dị hồi hộp, The Visit sẽ không mang đến cho bạn điều gì mới mẻ hay bất ngờ. Tất nhiên không thể so sánh với The Sixth Sense. Cũng không phải kiểu phim khéo léo đan cài các chi tiết để dẫn đến cái kết há hốc mồm. Tưởng tượng rằng trong khi xem, bạn có thể tự suy ra vài cách giải thích khác nhau, và nút thắt cuối cùng sẽ không nằm ngoài số đó. Với tôi, thì cái kết lại trúng ngày vào suy đoán nhàm chán nhất, đã được sử dụng cả ngàn lần trong cả ngàn phim, có phần thất vọng.

Tuy nhiên, không phải không có gì đáng khen trong suốt 94 phút thời lượng. Shyamalan có để lại ấn tượng ở một số cảnh. Phải nhắc lại rằng chẳng có gì đặc biệt ở cách sử dụng góc quay cầm tay để hù dọa, ở những cú lia máy qua lại và xuất hiện bất thình lình, nhưng vẫn đủ để khiến nhiều người xem giật mình. Hai người ông bà do Deanna Dunagan và Peter McRobbie thủ vai hoàn thành tốt công việc của họ, Deanna có một vài cảnh xuất hiện ám ảnh ở trong nhà với bộ đầm trắng, và cách chuyển đổi tâm lý của bà khiến ta rợn người. Tuy nhiên mức độ nguy hiểm của hai nhân vật này chưa tương xứng với sự đáng sợ của họ, và cách giải quyết vấn đề là hơi dễ dàng. Tôi đặc biệt thích trường đoạn sử dụng bản nhạc Possession của Les Baxter cuối phim, với các cắt cảnh, màu phim đã tai đã mắt, có lẽ là sáng tạo đáng giá duy nhất trong cả phim.

Ngoài ra, The Visit khá vui nhộn, nhờ vào nét tưng tửng của Tyler, nhưng có hơi lạm dụng. Lẽ ra nên bỏ đi đoạn rap cuối cùng, nó khiến mọi thứ trở nên thiếu nghiêm túc. Vấn đề khác là việc lồng ghép cảm xúc và tình cảm gia đình vào rất non tay, khiến không phí phim bị loãng khá nhiều. Vai diễn bà mẹ của Kathryn Hahn là quá tệ, dù sau một hay hai màn hình. Có thể khiến người xem cảm động trong một phim kinh dị, hiện tại có lẽ chỉ có James Wan làm được.

Suy cho cùng thì chỉ là một phim khác của Shyamalan, may mắn sở hữu nhiều điểm mạnh hơn là điểm yếu của nhà làm phim này. Chưa phải là cuộc hồi sinh, nhưng ít ra không khó chịu, và mang đến được vài nụ cười cùng một ít nổi da gà trong rạp chiếu bóng. Tôi nghĩ với vị đạo diễn này ở hiện tại, vậy là ổn.

Tổng kết

Có đáng sợ và cả vui nhộn. Còn xa để gọi là một phim hay, nhưng là phim ổn nhất của Shyamalan trong vài năm nay.
6.5

Tạm

Quên mật khẩu

Đăng Ký