Tôi đã để lại lá thư vào năm 2014

Blog

Đây là ý tưởng mà tôi nghĩ ra trong đầu khi xem xong phim Il Mare cách đây vài tuần trước. Đó là một chuyện tình kỳ lạ giữa 2 con người cô độc, sống cách nhau 2 năm và đều là chủ nhân của cùng 1 căn nhà bên bờ biển, họ trao đổi thư từ song song trong cùng một thời điểm, ở đó chàng trai của năm 1997 vẫn nhận được thư của cô gái năm 1999. Thật kỳ lạ, thời gian đã trở nên hoàn toàn vô nghĩa trong bộ phim này, thời gian đóng băng mọi mối quan hệ xung quanh của họ, ở khoảng thời gian mà cả hai cùng tồn tại ấy, là năm 1997 hoặc cũng là năm 1999, thời gian là một trò đùa nực cười của số phận và tan biến vào hư không.

Il Mare, 1999

Il Mare, 1999

Đó là một trong những bộ phim ấn tượng nhất năm 2014 mà tôi đã xem, bởi phong vị mà bộ phim để lại thật đậm đà và khắc khoải, nó cũng gần giống với bài hát Golden Leaves của Passenger mà tôi đã nghe suốt năm nay vậy. Nốt nhạc sau cùng nó để lại cho tôi một cảm giác trống trải và nhiều dư âm buồn, nỗi buồn mà tôi có cảm giác là nó rất trong suốt, có thể xuyên qua từng tháng từng ngày, từng bức tường trong căn phòng của mình, qua chỗ ngồi làm việc, qua những nẻo đường mà tôi hay đi. Tuổi trẻ của tôi, tuổi 24 đầy ắp sự nhiệt thành, đầy đến nỗi nó có thể nhanh chóng kéo theo từ sự ngộ nhận này qua ngộ nhận khác, đánh dấu hình ảnh một người con gái nửa tỉnh nửa mơ đáng thương. Năm 2014, tôi biết viết gì vào lá thư để gửi cho năm 2016 hay 2012 đây nhỉ. À, chào mày, 2012, tao thấy là sau khi đã đi qua 2014 rồi thì mới thực sự nhận ra mày mới là đứa vô cùng đẹp, vô cùng tốt, vô cùng trìu mến với tao. Tại sao ngày xưa tao lại dửng dưng với mày, tao quên mất đó là năm tao vừa rời bỏ một kẻ xấu xa, một gã đàn ông thực dụng đã khiến tao căm thù mày, đó là năm tao có công việc đầu tiên, đó là năm mà tao vẫn vui chơi vô tư như con nít, năm đó tao và con Quỳnh dính chặt như kẹo kéo, là năm mà tao đọc được rất nhiều sách và quen nhiều người bạn hay ho… Để rồi khi qua 2013, 2014, tao quên ngay mày như một kẻ phản bội nông cạn. Hay là chào 2016, năm mà tao chờ đợi và hi vọng được gặp nhiều như thế nào, đó là năm mà tao sẽ đánh dấu một cột mốc trong sự nghiệp mình chăng? Đó là năm mà tao sẽ gặp người mà mình sẽ lấy làm chồng phải không? 2016, tao sẽ là một người đã đọc hết các cuốn sách của Victor Hugo chăng? 2016, tao thấy mày vừa gần mà vừa xa, nhưng tao vẫn sẽ viết thư cho mày để nhờ mày tiết lộ với tao rằng, cuộc sống của năm 2016 sẽ mang ý nghĩa trọng đại gì với mình?

tumblr_m4a9eywznw1qe5mx6o1_500_large

Tôi chẳng biết mình sẽ viết cho năm nào, sẽ gửi qua đâu, tôi nghĩ rằng sự hoang mang vừa nguy hiểm giả tạo, mà cũng vừa thanh cao trong sáng. Nguy hiểm là khi chúng ta cố tình mượn nó để che lấp đi sự tham lam, muốn tất cả mọi thứ mà chưa thể đưa ra quyết định ngay tức thời, nhưng dĩ nhiên, nó cũng là một biểu hiện của một người ngây thơ tột bậc, chẳng biết mình muốn gì. Nỗi hoang mang đó, như một cơ thể có hai cái đầu, đã đi cùng tôi suốt năm 2014 vừa rồi. Và đến lúc này, tôi cảm giác cơn váng vất choáng đầy tâm trí, làm nhòe đi những viễn cảnh tương lai, làm lu mờ đi những kỷ niệm quá khứ. Quà tặng cuộc sống! Đích thị đó là quà tặng mà cuộc sống gửi đến, cảnh báo một nguy cơ tiềm tàng khi đã sống một cuộc sống trôi quá nhanh trên dòng vô thức, chỉ có nói và chỉ trích, tức giận và điên cuồng, lười biếng và bị động.

Vậy là tôi đã biết là mình sẽ viết lại những gì trong lá thư 2014 rồi. Tôi đã có đề mục, có nỗi bức xúc, có sự ân hận, có sự toan tính, có cả nỗi hoang mang.

Chào 2014

01/2015

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký