Trùm Cỏ (2015) Dễ Chịu Nhiều Hơn Khó Chịu

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
5.5

Trung Bình

8

Điểm bạn đọc

Trùm Cỏ không phải là một bước lùi, mà là minh chứng cho sự khiêm nhường mà Phan Minh học hỏi được từ thất bại của Tốc Độ Và Đường Cong vào năm ngoái. Một phim với kiểu kịch bản quá tầm và không phù hợp với văn hóa Việt, cùng khả năng dẫn truyện còn non nớt, đã văng khỏi các rạp chiếu chỉ sau 2 tuần và nhận về nhiều lời chê bai.

Nhưng đó là thất bại cần thiết. Phan Minh còn trẻ và có chí khí, đã đầu tư gần như mọi vốn liếng vào Tốc Độ chỉ để chứng minh rằng anh có thể làm phim đẳng cấp Hollywood, điều rõ ràng không thực tế. Nhưng bộ phim đó giúp anh biết được phải bắt đầu lại từ đâu.

Không nhiều người nghĩ Minh sẽ làm phim hài, và lại là “hài nhảm”. Người ta có thể nói thế chỉ cần nhìn vào dàn diễn viên, với Việt Hương và Trấn Thành. Cùng rất nhiều diễn viên khách mời câu khách như Lệ Rơi, BB Trần… Quả thật, sau khi xem trailer, tôi có chút buồn bã nghĩ đến cái chết của một tài năng đạo diễn hứa hẹn, có khả năng cùng kiến thức, và đáng quí nhất, là từng muốn làm một phim có giá trị.

May sao, tôi đã sai.

Chuyện phim kể về Mộc Lâm (Quang Đăng) là người thừa kế một trang trại trồng cỏ lâu đời, nhưng quyết định bán đi để theo đuổi ước mơ ca hát. Chỉ để lại ngôi nhà cho mẹ và cô em nuôi Ngô Đồng (Hari Won). Lâm không biết mình đã lọt vào bẫy của bà chủ giàu có do Việt Hương thủ vai, cùng hai “đệ tử” Johnny Trí Hùng (Trấn Thành) và Dịu Dàng (Thu Trang).

Trùm Cỏ không phải là một phim hay. Ít nhất, vẫn thể hiện những điểm yếu cố hữu của Phan Minh nói riêng, và các đạo diễn Việt nói chung. Đầu tiên là ở lối cắt cảnh, chuyển cảnh, Minh vẫn rất cố gắng ở những phút đầu, nhưng càng về sau càng đuối và sẵn sàng “làm nhanh cho qua”. Hiện tại, gần như chỉ có Victor Vũ và Charlie Nguyễn là đảm bảo được điều này. Và chỉ cần ra khỏi chất hài hước, Trùm Cỏ ngay lập tức bị chệch đường. Kể một câu chuyện nghiêm túc vẫn còn là điều quá khó. Và làm cách nào để xây dựng cao trào hợp lý và tự nhiên, có lẽ vẫn là chặng đường dài phía trước.

Không có nhiều điều để nói về phần kịch bản, vốn đưa vào nhiều tình tiết gượng gạo để phù hợp với tựa phim “Trùm cỏ”. Nào là hút cỏ, trồng cỏ, bài hát “Cỏ xanh”, tên của công ty âm nhạc cũng dính tới cỏ… Nhưng không hề liên quan đến nội dung. Tôi thấy khá đáng tiếc và lãng phí ở chi tiết Lâm trao cho Đại Ca những hạt giống cỏ quí, để rồi không khai thác. Cảnh kết có thể hay hơn nếu Lâm tìm lại những hạt giống đó và gieo xuống đất trồng. Nhưng vấn đề ở tư duy biên kịch đã thành cố tật với phim Việt, họ vẫn chưa thể kết nối các tình tiết thành một thể thống nhất. Và càng trôi dần về phía cuối, như hầu hết các phim khác, cả bộ phim như bước đi giữa sa mạc, không biết sẽ về đâu.

Nhưng Trùm Cỏ, giống như lời mà gã sản xuất lừa đảo nói với “Mộc Lâm” rằng “Em là viên ngọc thô cần mài dũa.” Viên ngọc thô ở đây là Phan Minh. Không kể đến hình ảnh, với nhiều góc quay đẹp và có ý đồ, do nhận được sự cố vấn của đạo diễn hình ảnh hàng đầu David R. Hardberger (một số cảnh “bắt” được đúng không khí Sài Gòn và truyền tải được nó), thì Trùm Cỏ có rất nhiều khoảnh khắc thú vị, bắt nguồn từ sáng tạo của Minh. Cảnh Trấn Thành độc thoại về việc “ăn bớt tiền” là rất xuất sắc, có thể là cảnh hài đáng xem nhất trong nhiều phim gần đây. Phải nói thêm rằng, không phải Quang Đăng, Trấn Thành mới là người hùng của bộ phim này. Và đó là điểm yếu, chứ không phải điểm mạnh, khi những diễn viên hài lại gồng gánh cho phim thay vì nhân vật chính. Tiếp đó là cảnh ảo giác, dù lê thê quá mức cần thiết, vẫn được thực hiện ở đẳng cấp khác hẳn. Tôi có hơi nhớ đến cảnh tương tự trong Across The Universe. Phầm âm nhạc do Dương Khắc Linh chỉ đạo là điểm đáng khen. Việc một phim Việt chịu đầu tư cho phần nhạc, mà không lấy cắp ở đâu đó, đã làm điểm rất đáng khen và thể hiện tinh thần chuyên nghiệp.

Xét về tổng thể thì khập khiễng, nhưng cái tài của Phan Minh vẫn lóe lên ở những khoảnh khắc riêng lẻ. Tôi cảm thấy rằng chỉ cần có thời gian, những khoảnh khắc riêng lẻ đó sẽ tập hợp lại trong một bộ phim bước ngoặt, chỉ cần anh kiên nhẫn. Vấn đề của Minh lúc này vẫn là một kịch bản đủ chặt chẽ, và học hỏi thêm về cách dẫn truyện cũng như đan cài tình tiết. Minh vẫn rất thích kiểu “twist” ở cuối phim, nhưng giống như Tốc Độ, không đếm xỉa đến sự hợp lý của nó, và ý nghĩa của nó. Khiến khán giả bất ngờ không khó, nhưng vấn đề sự bất ngờ đó mang đến điều gì? Đây là điều cần phải cân nhắc.

Bất ngờ lớn nhất về mặt diễn xuất trong Trùm Cỏ, lại đến từ cái tên ít chờ đợi nhất, là Hari Won. Vai diễn Ngô Đồng của cô khác hẳn các vai trước đó, và thật sự có cá tính. Những người chờ đợi Won vào vai khách mời như trong 49 Ngày sẽ phải ngạc nhiên. Quang Đăng không để lại ấn tượng nào với lối diễn gượng gạo và thiếu sức hút. Dù vậy, khi được trở lại với vai trò Dancer, người ta thấy thần thái của Đăng khác hẳn. Anh hợp với sàn nhảy hơn là phim trường. Như mọi khi, Thu Trang, một trong những diễn viên tôi đánh giá cao nhất hiện tại, làm tốt công việc của cô, dù là hài hay nghiêm túc.

Trùm Cỏ không phải là thành công về mặt chất lượng, dù những khoảnh khắc dễ chịu vẫn nhiều hơn khó chịu, mà có lẽ là một thành công phòng vé ở mức khiêm tốn. It nhất sẽ là thành công cần thiết để Phan Minh tự tin hơn, trở lại với thể loại mà anh theo đuổi. Tôi thật sự mong bộ phim kế tiếp của anh, tất nhiên, không phải thuộc thể loại hài nhảm tương tự. Và niềm vui lớn nhất, may sao không phải chứng kiến cái chết của một nhà làm phim, mà là những dấu hiệu hồi sinh của họ.

Tổng kết

Phim hài nhảm khá hơn những phim hài nhảm khác, nhờ bàn tay của một đạo diễn tiềm năng.
5.5

Trung Bình

Quên mật khẩu

Đăng Ký