Từ Cô Đơn Đến Mối Giao Cảm Tự Nhiên

Góc Nhìn Điện Ảnh

Có một vài người bạn của tôi khi xem Her xong bảo rằng phim trầm và buồn quá, thậm chí có ý kiến cho rằng bộ phim khá bế tắc, cô đơn dồn dập và cảm thấy nhịp phim trôi chảy khá nặng nề. Tôi thì không phản đối, và cũng không đồng tình cho lắm.

Dĩ nhiên, Her phản ánh một mảng khuất trong bức tranh của thời hiện đại. Khi con người ta có nguy cơ ngày càng đuối sức trước một mối quan hệ thực tế, khả dĩ thì họ đều chỉ thực hiện sự giao tiếp cho qua ngày, cho cảm thấy mình vẫn còn bạn, vẫn còn tình yêu… dù bản thân của mỗi người họ đều không ngừng khao khát sở hữu những mối giao cảm trần trụi và vô tư nhất. Cuộc sống bận rộn, thời gian cứ thế mà trôi qua theo một chiều duy nhất, họ đổ lỗi cho sự eo hẹp của thời gian… Và hơn hết, họ huyễn hoặc rằng họ là những chủ nhân của thời đại công nghệ tối tân, các thiết bị điện tử ấy phải phục vụ cho cuộc sống của họ. Chúng ta, hay họ, đã tự giao phó nhu cầu giao tiếp cơ bản ấy cho các thiết bị hiện đại kia.

Thế nhưng, con người suy cho cùng vẫn là sản phẩm của tự nhiên, nhu cầu giao cảm và kết nối tâm hồn mình với người khác cũng là điều tự nhiên tương tự. Những con người trong Her không quên điều đó, hay nói cách khác, họ vẫn hiểu rõ sự vận hành của cuộc sống, họ cần thấu hiểu và được thấu hiếu, chỉ là vì họ dùng sự bận rộn và kiêu hãnh của mình để đánh lừa cảm xúc ấy. Và cho đến khi họ cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa, đó là lúc họ cần một người bạn.

Theodore trong Her không phải là người nghiệt ngã như thế, anh ta hiền, đáng yêu và cũng rất chân phương, mộc mạc. Công việc viết thư dịch vụ cho khách hàng giúp anh đa cảm hơn người khác, anh nhận thức được sự trống trãi của mình kể từ khi cô vợ yêu dấu (Catherine) bỏ đi. Ngoài cô bạn gái thân thiết (Amy), thì Catherine chính là người phụ nữ thân thuộc nhất của anh. Giờ đây, ngày ngày anh không còn nhìn thấy Catherine mỗi sáng thức dậy, không còn ai chờ anh mỗi khi tan sở, không còn ai đọc sách cùng anh mỗi đêm, đó là sự trống vắng tột cùng trong tâm khản, là một khoảng trống của tâm hồn mà anh vĩnh viễn không bao giờ san lấp được, anh cũng cố gắng đối diện với nó nhiều lần, nhưng Theodore chưa bao giờ thành công.

Nhắc đến đây, tôi thấy nhân vật Theodore chính là một trong số ít các nhân vật nam mà tôi có cảm tình trong điện ảnh. dù bề ngoài và phong thái của anh có thể khiến cho nhiều cô gái nghĩ rằng đây là người đàn ông yếu đuối, đáng thương. Còn tôi, tôi thích Theodore vì anh ta không lên gân nỗi đau của mình, âm thầm chịu đựng và nhẹ nhàng đón nhận lấy nó, dù chưa chắc điều đó khiến anh dễ chịu đi phần nào. Sự bình tĩnh của Theodore khi có một vực sâu tối tăm ngự trị hàng ngày, khiến tôi liên tưởng đến George (Colin Firth đóng) trong Người cô độc. Cả hai đều là mẫu người đàn ông khiến tôi cảm thấy an toàn khi ở bên, bởi họ chân tình, cốt cách khoan thai, điềm đạm, dù họ nhạy cảm và sở hữu những bí ẩn sâu kín khác…

người cô độc

Her, một bộ phim đọng lại trong tâm trí tôi quá nhiều dư âm, đầu tiên đó là phần kịch bản quá xuất sắc, nó cảnh báo một hệ quả có thể gặp phải khi chúng ta lãng quên đi những va chạm đời thường, cảm xúc là thật nhưng đối tượng của cảm xúc mà chúng ta đang đặt cược lại không tồn tại thực sự, không có cơ thể, không có khuôn mặt… Samantha, hay OS1 dù có là một phát minh vĩ đại nhất loài người thì vẫn không thể thay thế được con người. Theodore có tỉnh táo không? Có, tôi nghĩ là anh vẫn tỉnh táo để phân biệt giữa Samantha, một hệ điều hành giọng nói có trí thông minh, với những người con gái thật sự xuất hiện trong phim, là Catherine, Amy, Amelia và Isabella (người con gái được Samantha lựa chọn để quan hệ xác thịt với Theodore). Nhưng dù hiểu rõ cuộc phiêu lưu này chỉ là ảo, thì anh vẫn hạnh phúc và chấp nhận dấn thân.

Đó không phải là cuộc trốn chạy khỏi thực tại, theo tôi là vậy. Dĩ nhiên thì anh chỉ là một trong số rất nhiều khách hàng của hãng Cleverbot (nguồn cung cấp dịch vụ trò chuyện với người máy thông minh), cũng như anh cũng chỉ là 1 vị khách trong số hơn 3000 người khách của Samantha, nhưng điều đó không làm cho anh nhạt nhòa đi. Anh đã trao tình cảm cho Samantha, với tâm thế sẵn sàng và cương quyết. Theo tôi, đó là một quyết định rất người, rất đời của Theodore , trái tim ấm áp của anh vẫn luôn cần có một mối giao cảm sâu sắc kề bên, mà khởi nguồn đó là giao tiếp và thấu hiểu, những lần trò chuyện hàng ngày với Samantha và những lời động viên, chia sẻ rất thông minh của “cô ấy”.

Tôi đồng cảm với Theodore khi anh ta quyết định đánh cược vào tình cảm dành cho Samantha, vào tình yêu dành cho hệ điều hành của mình, khi anh không còn sự chùng chằng hay lấn cấn nào cả. Theodore vô tư và hồn nhiên dành cho Samantha một vị trí nhất định và có thực trong cuộc sống của mình, anh không còn bận tâm khi Samantha thực chất chỉ là một hệ điều hành, càng không chút ái ngại khi thừa nhận tình trạng quan hệ của mình với vợ cũ. Tôi thích điều đó, tình yêu của Theodore như những vệt nắng trong veo, mịn màng chiếu xuyên qua các tán lá dọc đường mà Theodore hay đi dạo….

Trong phim, tôi nhớ nhất trường đoạn mà Theodore đang trong thư viện, muốn gọi Samantha để chào ngày mới, nhưng anh gọi hoài mà “cô ấy” không lên tiếng, tưởng điện thoại mất sóng hay hệ điều hành bị hỏng, anh dáo dác đưa mắt nhìn khắp nơi, chạy ra ngoài để bắt sóng, chạy thục mạng như một đứa trẻ lạc mẹ. Giữa dòng người tấp nập mà cũng đơn lẻ ấy, Theodore như muốn tan vào những giọt nắng ấy, anh sợ mất “cô ấy”, anh sợ hệ điều hành của mình bị hỏng, anh sợ cái hãng quái quỷ kia đã ngưng công việc của chúng… hơn hết, Theodore sợ mình sẽ không còn ai hiểu và nói chuyện hàng ngày với mình nữa. Cho đến khi Samantha lên tiếng, nỗi lo lắng được chế ngự phần nào, Theodore mới ngồi sụp xuống và khóc rấm rứt, vì uất ức những tưởng mình bị bỏ rơi. Nhất là khi anh phát hiện Samantha cũng đang là bạn tâm giao của một ông giáo sư nào đấy, và là bạn của hàng nghìn người đàn ông khác…

Tôi nghĩ rằng, ai rồi cũng sẽ đến lúc nào đó bị bỏ rơi bởi những điều không tồn tại ấy, mà cũng đã tồn tại ấy…

Ngoài ra, Her còn chiếm cảm tình tôi ở mặt hình ảnh, màu ảnh trong phim nghiêng về quá khứ nhiều hơn, với tôi là vậy, dù bối cảnh mà tác giả kịch bản xây dựng là tương lai, là cái năm nào đó xa xôi lắm. Không biết có phải chất màu ấy muốn ngụ ý với người xem về sự tồn tại của quá khứ trong tương lai? Thời gian có sự đàn hồi, nó đang xoay vần, đang trở lại để hâm nóng những cảm nhận chân phương, bình dị khi cuộc sống vẫn còn đơn giản?

Một điểm đặc biệt nữa là nhạc phim quá hay, The Moon Song của Karen O đậm chất cô liêu, trữ tình, da diết. Bản nhạc như một dải trăng bàng bạc, bầu bạn với nỗi niềm của con người, cảm thông với mối tình có phần liêu trai ấy, là thật, và cũng không là thật.

Đoạn Theodore vừa chơi Ukulele vừa hát The Moon Song cho Samantha sao mà đáng yêu quá <3

“I’m lying on the moon
My dear, I’ll be there soon
It’s a quiet starry place
Time’s we’re swallowed up
In space we’re here a million miles away..”

Điều cuối cùng, diễn xuất của Joaquin Phoenix, ánh mắt sâu thăm thẳm của anh chính là điểm quyến rũ tôi nhất. Dĩ nhiên thì giọng nói của Scarlett Johanson trong Samantha được nhiều người ấn tượng hơn, đặc biệt là các bạn nam. Nhưng bản thân tôi thì từng dáng đi, cử chỉ, điệu bộ, nụ cười khi hạnh phúc, khi lạ lẫm bất ngờ, ánh mắt lén lút và sâu hun hút ấy… Nó chiếm trọn từng thước phim mà tôi đang xem. Her

 

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký