Twin Peaks: Là Một, Là Riêng, Là Duy Nhất

Góc Nhìn Điện Ảnh Thế Giới Điện Ảnh

 

*Bài viết của bạn Trần Công Toàn Đức

Trước khi đạo diễn David Lynch và nhà biên kịch Mark Frost cho ra đời Twin Peaks, phim truyền hình chỉ quanh đi quẩn lại các thể loại sitcom hoặc series theo thể loại từng tập hoặc chương hồi như The X files.

Sự ra đời của Twin Peaks đã làm thay đổi lịch sử truyền hình với việc tập trung vào hẳn một bí ẩn duy nhất trong toàn bộ series, và hơn nữa là cách dẫn chuyện, mối quan hệ phức tạp của các nhân vật, độ quái dị của các chi tiết, nhân vật, địa điểm, sự kiện trong phim, tất cả những điều chưa từng có trong bất cứ series nào trước Twin Peaks. Trước khi khán giả ngày nay đặt ra những câu hỏi như “Yellow King là ai?”, “Demogorgon là thứ gì, từ đâu?”, “mê cung trong West World đại diện cho cái gì”, thì đã có cả một thế hệ khán giả hỏi “Ai đã giết Laura Palmer?”.

Twin Peaks là một thị trấn hư cấu nhỏ với dân số 51201 người. Câu chuyện bắt đầu khi Pete Martell, trên đường đi câu cá buổi sáng phát hiện ra một thi thể trôi dạt vào bờ sông gần nhà mình, đó là khi ông đã gọi cho đồn cảnh sát Twin Peaks và thốt lên câu thoại kinh điển “She’s dead, wrapped in plastic”. Sau đó cảnh sát trưởng Harry, chàng mít ướt Andy và bác sĩ Hayward đến hiện trường và phát hiện ra cô gái đó là Laura Palmer, cô gái thông minh, xinh đẹp mà cả thị trấn ai cũng mến. Từ đó câu chuyện dần dần được mở ra, hé lộ những góc khuất trong đời sống của Laura Palmer, của thị trấn Twin Peaks, giới thiệu với khán giả những nhân vật mới, mà một số đã thuộc vào hàng kinh điển như đặc vụ Dale Cooper, Người Đến Từ Nơi Khác, BOB, Log Lady và không thể không nhắc đến nhân vật do chính đạo diễn David Lynch đóng, đặc vụ Gordon Cole, nhân vật mà sau nãy đã gây cảm hứng tạo nên Bill Cipher trong Gravity Falls.

Tất cả những người từng xem Twin Peaks hẳn sẽ đồng ý rằng mô tả Twin Peaks rất khó, khó diễn tả những cái hay của phim mà không làm nó trở nên quái đản. Loạt phim này bắt đầu theo một mô tuýp quen thuộc: Người dân thị trấn tìm thấy thi thể một cô gái và gọi cảnh sát. Cảnh sát trưởng liên lạc với FBI và một đặc vụ được cử đến điều tra. Tuy nhiên câu chuyện càng kéo dài, các mối quan hệ lại càng nhiều và chống chéo lên nhau, các tình tiết càng phức tạp và qua từng tập ta sẽ nhận ra rằng, thị trấn này không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó, khi mà  những thế lực siêu nhiên, quái dị từ từ hé lộ ra và thao túng thị trấn.

Twin Peaks là loạt phim có phong cách độc nhất từ trước đến nay, với một bối cảnh quen thuộc nhưng lại cho ta một cảm giác như đang ở trong một giấc mơ. Mỗi tập phim đều làm ta cảm thấy khó chịu, rờn rợn thường thấy trong các phim của David Lynch, pha trộn các yêu tố kinh dị, siêu thực, hồi hộp, tâm lý và ngay cả yếu tố tình cảm (dù có vẻ Lynch có ý mỉa mai hơn là thật sự đưa yếu tố tình cảm vào phim) và hài hước. Tất cả tạo nên một bữa ăn thịnh soạn với đầy đủ mùi vị trong từng tập phim, thậm chí trong một tập phim ta có thể đi từ thể loại này đến thể loại khác chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Tuy nhiên phim không bao giờ quá tập trung vào một yếu tố mà bỏ quên các yếu tố khác, việc đó lại càng làm khán giả tò mò muốn biết thêm về các mối quan hệ mập mờ, các sự kiện siêu thực và đầy những thứ quái dị khác xuất hiện trong từng tập phim. Mỗi tập phim đều có một sức hút khó cưỡng, làm ta phải tập trung vào những gì diễn ra  trên màn hình, dù đó chỉ là một câu thoại vô thưởng vô phạt, do mọi chi tiết đều toát lên một phong cách có một không hai, một phong cách có khả năng làm mê mẩn ngay cả những khán giả khó tính nhất.

Ở trung tâm của Twin Peaks là những nhân vật độc đáo, có một không hai của phim. Một Dale Cooper lập dị nhưng lại cực kỳ hòa đồng, luôn toát ra một vẻ quyến rũ, thân thiện làm mọi người muốn ở gần anh (Nếu không có Dale Cooper thì chắc hẳn là sẽ không có những nhân vật bạn yêu thích ngày nay như Tony Sopranos, Walter White hay Tyrion Lannister).

Một Harry Truman cởi mở, suy nghĩ thoáng đãng luôn để Cooper tự do làm những gì mình muốn mà không một lời hoài nghi, một điển hình của nhân vật sidekick nhưng vẫn toát ra một sức hút kỳ lạ. Một Gordon Cole nghễnh ngãng, lúc nào cũng phải hét to lên rằng mọi người phải nói lớn lên, mỗi cảnh có ông trong phim đều mang đến cho khán giả một cảm giác dễ chịu, hài hước cực kỳ đáng nhớ. Rồi cả một danh sách dài những nhân vật phụ không thể quên như Audrey Horne, Donna Haywarth, Log Lady (Nhân vật tiêu biểu không thể quên của phim). Ngay cả một nhân vật tưởng như không có vai trò gì cốt yếu trong mạch truyện như Shelly Johnson cũng làm ta cảm thấy đây là một con người đang sống chứ không phải một diễn viên đóng phim. Tất cả là nhờ tài đạo diễn và biên kịch tuyệt vời của David Lynch và Mark Frost.

Mặc dù chỉ là một bộ phim truyền hình nhưng David Lynch vẫn thể hiện được sự độc đáo của mình với những cảnh quay mang đậm phong cách siêu thực, đặc biệt là những cảnh trong căn phòng đỏ, và ngay cả trong những shoot hình đèn giao thông mang nhiệm vụ chuyển cảnh. Góp phần thể hiện không khí u ám, huyền bí trong phim là âm nhạc được soạn bởi Angelo Badalamenti. Phim lúc nào cũng giữ được nhịp độ và phong cách của mình chính là do những bản nhạc không thể quên của ông. Từ sự âm u, bí ẩn trong khu rừng ma quái của Twin Peaks, đến những âm thanh du dương, ai oán khi nhắc đến cái chết của Laura, vẻ tinh nghịch mỗi lần Audrey Horne xuất hiện, tất cả đều trở nên hoàn hảo dưới bàn tay của Angelo Badalamenti. Bài nhạc chủ đề mở đầu phim lúc đầu có vẻ khá khó nghe, tuy nhiên chỉ sau vài tập phim, chắc chắn bạn sẽ phải lên Youtube mở đi mở lại để sống lại cảm xúc khi xem phim.

Twin Peaks không phải là không có điểm yếu, nhất là sau khi một số bí ẩn đã được giải mã, phim lại đi theo một lối mòn rất không giống với phong cách của David Lynch (do David không còn tham gia đạo diễn season 2 của phim – như lời của Kyle Machlaclan, diễn viên đóng Dale Cooper). Ngoài ra có những trường đoạn phim rất sến sẩm (sến hơn cả những phim tình cảm sướt mướt), những mẩu chuyện không hề liên quan đến mạch truyện chính mà lại chẳng hề thú vị, không gợi được sự tò mò cho khán giả. Tuy nhiên nếu bỏ những yếu tố đó ra (rất nhỏ so với những gì mà Twin Peaks đem lại) thì Twin Peaks là một trong những series hay nhất, sáng tạo nhất từng được sản xuất (nhất là lại do một đạo diễn nổi tiếng như David Lynch chấp bút và đứng máy).

Ở một số trường đoạn trong căn phòng đỏ, lúc Cooper và Laura đang ở cùng với Người đến từ nơi khác, Laura đã hứa với Cooper rằng sẽ gặp lại anh sau 25 năm. Và đã hơn 25 năm kể từ khi Twin Peaks ra đời, David Lynch đã hoàn thành season 3 của phim, hứa hẹn sẽ giải được những bí ẩn, gút mắc mà 2 phần Twin Peaks cũng như Twin Peaks: Fire Walk With Me chưa trả lời hết. Chỉ một tuần nữa là phần 3 của phim sẽ được công chiếu, nên có vẻ như bây giờ là thời điểm thích hợp để bắt đầu xem lại 2 phần đầu tiên của phim cũng như Twin Peaks: Fire Walk With Me, để một lần nữa được sống trong giấc mơ Twin Peaks và được gặp lại những nhân vật lập dị quyến rũ của loạt phịm. Cuối cùng, xin mượn lời của Micheal Horse, diễn viên đóng vai cảnh sát Hawk trong phim, nói về Twin Peaks để thay lời kết:

“Một địa danh đôi lúc trở thành một nhân vật. Có rất nhiều nơi linh thiêng ở đây, rất nhiều nơi thiêng liêng. Tôi không thể diễn tả được nó. Nó có thể tác động tới tâm linh. Cứ như là đang ở trong một bức tranh chuyển động vậy”

Quên mật khẩu

Đăng Ký