Vai Diễn Đổi Đời

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp
5.5

Trung Bình

7.3

Điểm bạn đọc

Là một trong những đạo diễn Việt kiều hiếm hoi có phim chiếu tại Việt Nam, Nguyễn Đức Minh từng gây ấn tượng với Touch (Chạm, 2011). Năm nay, anh trở lại với Actress Wanted (Vai diễn để đời).

Tính đến thời điểm này, gia tài điện ảnh của Nguyễn Đức Minh chỉ gói gọn trong hai phim này và đều mang mẫu số chung: Khai thác thân phận Việt kiều xa xứ với cuộc sống không mấy hoàn hảo. Chân dung của họ khi thì đặt trong cảnh thiếu thốn vật chất, lúc lại chơi vơi lạc lõng, thiếu hụt tình cảm giữa lòng thành phố náo động tưởng chừng là “miền đất hứa”.

Actress Wanted lấy bối cảnh California, nơi tập trung đông đúc Việt kiều tại Mỹ. Mai (Thiên Nguyễn) ôm mộng trở thành diễn viên, dù nhiều lần casting thất bại nhưng cô vẫn bám trụ, ngày ngày tìm thông tin trên những mẩu rao vặt ở nhật báo địa phương. Một ngày kia, tình cờ Mai thấy thông tin tuyển nữ chính. Lần theo số điện thoại liên hệ, cô đến nhà ông Vũ (Long Nguyễn), người đang tìm kiếm một diễn viên đặc biệt.

Theo lời kể, vợ ông Vũ, bà Hồng (Sulinh Lafontaine) đã qua đời vì bệnh ung thư cách đây khoảng 30 năm. Nhân dịp kỷ niệm ngày cưới trọng đại của hai người, ông Vũ nghĩ ra cách tưởng nhớ kỳ lạ: Thuê cô Mai đóng vai bà Hồng với mức lương cao ngất ngưởng. Được cho là “người duy nhất có tâm hồn giống bà Hồng”, nhiệm vụ của Mai chỉ là diễn lại những cảnh mang dấu ấn hoài niệm giữa hai người. Mỗi cảnh diễn một lần, nhập tâm như đang trong một cú one-shot không máy quay, với bạn diễn của cô chính là ông Vũ. “Việc nhẹ lương cao” nhưng dễ khiến người ta hoang mang cực độ. Dù vậy, Mai vẫn nhận lời, bất chấp sự ngăn cản của Linh (Isabelle Du), cô bạn thân cùng phòng. Cô không biết bao nhiêu tình huống bất ngờ sắp xảy đến, kỳ lạ, bí ẩn hơn bao giờ hết.

Qua những phân cảnh giả định giữa ông Vũ và Mai, tự thân các lời thoại đã kể được câu chuyện của quá khứ và hiện tại của nhiều người. Trọng tâm là những chuyện tình, trải dài từ thập niên 80 đến hiện tại. Một đôi uyên ương vượt biên nhưng thất lạc nhau, một người vẫn đi tìm, còn người kia thắm thiết với hạnh phúc mới. Một người quẹt diêm châm lửa ngoại tình, còn người kia hừng hực núi lửa ghen tuông. Một người mãi ôm ấp ký ức đã xa, trong khi người ngoài cuộc chỉ muốn kéo họ ra đầm lầy quá khứ….

Điểm sáng của Actress Wanted nằm ở khả năng hòa quyện giữa chất êm dịu và dữ dội, sự bình thản thông thường đi liền với cái quái đản phũ phàng. Trên nền nhạc Sài Gòn đẹp lắm với lối hát nhả chữ chậm chạp đưa khán giả tới câu chuyện tưởng chừng tươi sáng nhưng hoàn toàn ngược lại. Tiếp ngay sau đó, phim lại phủ nhận hình xoáy ốc về chính khẳng định bất chợt của khán giả gợi nhắc về những giá trị bên ngoài căn phòng tối.

Actress Wanted là một phim kinh phí thấp, dễ dàng nhận ra điều này với lối kể trọng về lời thoại thay vì hào nhoáng, phô trương các yếu tố khác. Cảnh phim đơn giản chỉ diễn ra trong mấy căn phòng và vài cảnh quay ngoài phố. Nhiều người có thể cảm thấy không quen, hay tệ hơn là khó chịu với cách phát âm “không rành Tiếng Việt” của Mai hoặc những màn hóa thân sến súa mang tính hồi xuân của ông Vũ với bà Hồng giả, cộng thêm phục trang và make-up lòe loẹt cố tạo không khí những năm 80 nhưng lại hơi quá đà. Thậm chí vài cảnh u ám báo trước thảm cảnh đen tối còn được lặp lại nguyên xi vô cùng đơn điệu trong khâu dựng phim.

Dụng ý của đạo diễn Nguyễn Đức Minh là muốn tái hiện cuộc sống không hề đáng mơ ước của Việt kiều tại đất Mỹ. Ông Vũ, từ một thầy giáo tiểu học khi còn ở Việt Nam, sang đây trở thành người vệ sinh, dọn sạch bã kẹo cao su dính ở bàn ghế. An ủi duy nhất của ông sau chuỗi ngày dài khó thích nghi ở xứ người chính là bà Hồng, nhưng rồi bà cũng biến mất. Mai, đại diện cho lớp người trẻ nhiều hoài bão nhưng có vẻ chẳng có cánh cửa nào rộng mở cho cô, những suy nghĩ ngây thơ sẽ khiến cô tự mò đến hang cọp. Tuyến nhân vật phụ, xét về thân phận cũng không khá khẩm hơn. Ông Quang (Đặng Hùng Sơn) sống trong cảnh mất trí dưới đáy xã hội. Bà Châu (Mỹ Lan) chủ trọ dãy nhà Việt kiều nhưng lại cô đơn bị chồng ruồng bỏ.

Dụng ý phản ánh mảng màu tối khiến bộ phim chỉ trở thành một mảnh ghép nhỏ bé trong bức tranh lớn muôn sắc màu về đời sống Việt kiều. Đời nào chỉ có một màu đen? Khó có thể thấy nét gần gũi chạm tới cảm xúc của hầu hết khán giả, không phân biệt đó là gốc Việt hay Mỹ, điều mà Touch (2011) làm được còn Actress Wanted (2018) thì không. Hơi thở Sài Gòn gửi gắm qua trang phục hay âm nhạc cũng chưa thực sự phù hợp, khiến khán giả khó thấm. Chẳng hạn, thật lệch tông khi dàn nhạc đường phố phong cách phương Tây chơi bản Sài Gòn đẹp lắm cho đôi tình nhân ông Vũ – bà Hồng tình tứ, lãng mạn.

Dàn diễn viên của Actress Wanted thể hiện tạm đủ vai trò hóa thân vào nhân vật. Ổn nhất là Long Nguyễn trong vai ông Vũ. Người nghệ sĩ thị giác này ngày càng chứng tỏ mình hợp với bộ môn nghệ thuật thứ 7. Long Nguyễn vẫn giữ cái chất nồng nàn trong vỏ bọc nghiêm nghị và bảo thủ như cách anh trở thành người bố của nữ chính trong Touch (2011), nhưng ở mức độ nâng cấp hơn nhiều, khó đoán và gây sốc. Tôi dễ liên tưởng tới Khương Ngọc trong Ống kính sát nhân (2018), nhưng Long Nguyễn điềm đạm, lạnh lùng mà âm ỉ nồng cháy rồi bùng nổ hơn. Thiên Nguyễn thì chưa thuyết phục lắm. Cô quá mộc mạc, trong cử chỉ lẫn lối thoại, thiếu đột phá trong những pha gay cấn và còn rơi vào đơ cứng, gượng gạo trong vài phân đoạn.

Dàn diễn viên phụ không mấy ấn tượng. Thực ra diễn viên có đất diễn hay không còn phụ thuộc vào kịch bản. Với một ông Quang dễ đoán, bà Châu và cô bạn Linh cùng xuất hiện với nhiệm vụ duy nhất là gây cười thì diễn xuất của Đặng Hoàng Sơn, ca sĩ Mỹ Lan hay hoa hậu Isabelle Du không mấy hấp dẫn là điều đương nhiên. Riêng Sulinh Lafontaine trong vai bà Hồng với lớp hóa trang kỳ dị sở hữu twist ở đoạn cuối có lẽ khá hơn, không bị văng ra khỏi trí nhớ khán giả khi phim kết thúc.

Cú twist cuối phim có lẽ không làm bất ngờ hay hài lòng đa số người xem, bởi đã được dùng nhiều đến mức không thể đếm nổi. Biết được vài chỉ dẫn đáng ngờ trong trailer và poster tông đỏ đen đầy màu truy vấn, trước khi đến rạp, tôi đã hình dung về một bộ phim nặng về yếu tố “dọa ma nhát quỷ” với giả thuyết hồn ma của bà Hồng vẫn còn lẩn khuất trong ngôi nhà. Hoặc là một ông Vũ bệnh hoạn, bày trò tiêu khiển giết người hàng loạt. Cú twist cuối phim khá đáng thất vọng, bởi suốt thời gian xem phim, những mảnh chìa khóa dễ dàng rơi trước mặt khán giả, họ nhặt lên và đoán trúng phóc ngay lập tức. Không biết do đạo diễn Nguyễn Đức Minh cố ý hay vô ý, hoặc không thể có cách giăng bẫy nào tốt hơn.

Với một đạo diễn định cư tại Mỹ từ những năm 80 đến nay, tôi mong chờ nhiều hơn ở Nguyễn Đức Minh và Actress Wanted chưa làm tôi thỏa mãn. Như một chiếc thuyền gặp sóng trên biển phim ảnh đương thời, Actress Wanted có lẽ không lập tức chìm ngay ở thị trường Việt bởi sở hữu vài yếu tố đáng chú ý: Đạo diễn Việt Kiều của Touch, cốt truyện giật gân tò mò, bối cảnh ở California… Nhưng có lẽ bộ phim cũng chỉ ngoi ngóp được ít lâu, khả năng sống sót về bờ là rất thấp.

Tổng kết

Tâm lý, hiện thực hay giật gân... Mọi thứ đều chưa thể khiến người xem thỏa mãn.
5.5

Trung Bình

Viết là đi từ thế giới thực bước vào điện ảnh, rồi lại bước ra nhưng với một tâm thế khác.