Valentine, Hãy Xem Những Bộ Phim Tình Yêu Dang Dở

Góc Nhìn Điện Ảnh Thế Giới Điện Ảnh

Dịp Valentine (Lễ Tình nhân 14/2) thường được nhắc đến như một ngày đáng nhớ dành cho những cặp đôi hạnh phúc. Tuy nhiên, tình yêu không bao giờ chỉ dành riêng cho họ, tình yêu đã vượt lên trên niềm vui và những nụ cười, nó có thể trở thành nỗi nhớ khắc khoải và xót xa của những đôi lứa không thể đến được với nhau…

Trong điện ảnh, không ít các tác phẩm cảm động đã khắc họa những mối tình “khắc cốt ghi tâm”, những mối tình kỳ lạ, không thể diễn tả thành lời, không được đền đáp, không thể đến với nhau… nhưng tình yêu đó đã trở thành một ký ức dai dẳng và không thể nào quên của hai con người đáng thương. Dưới đây là danh sách một số phim tiêu biểu về những mối tình dang dở mà 35mm chọn và giới thiệu.

  1. Lost In Translation (2003)

Luôn được đánh giá là một trong những bộ phim độc lập xuất sắc nhất điện ảnh Hoa Kỳ những năm đầu thế kỉ 21, Lost In Translation kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa Charlotte – một cô gái trẻ vừa bước sang tuổi đôi mươi và ngôi sao điện ảnh sắp hết thời Bob Harris. Hai con người thuộc về hai thế hệ khác nhau, nỗi cô đơn trở thành cầu nối duy nhất giữa những tầm hồn lạc lõng. Lost In Translation không phải một bộ phim tình cảm vun đầy bởi lời thoại lãng mạn hay những cử chỉ âu yếm. Cảm xúc của nhân vật thuần túy thể hiện qua nụ cười và ánh nhìn trao nhau ngại ngùng nhưng lại đầy trìu mến.

Nữ đạo diễn Sofia Coppola đã rất thành công trong việc lựa chọn dàn diễn viên khi cả Scarlett Johansson và Bill Muray đều gặt hái được vai diễn xuất sắc nhất trong sự nghiệp của mình. Có một Tokyo không năng động và ồn ào, những tòa nhà cao tầng hiện lên sau khung cửa sổ xám ngắt một màu bê tông lạnh buốt, phủ lên đó là vài lớp nắng chiều đưa người xem lạc vào dòng suy tưởng hỗn độn. Có một Tokyo cổ kính với những ngôi chùa mộc tràn ngập trong tiếng tụng kinh, nơi bảo thủ tới mức người ta không sử dụng tiếng Anh tại một bệnh viện lớn. Kết hợp cùng bản nhạc du dương đậm chất châu Á, Lost In Translation là phép thử để lay động những trái tim. “Chúng ta đừng bao giờ quay trở lại đây nhé, vì nó chẳng thể nào thú vị hơn.” Niềm vui đôi khi là kết quả từ sự đồng điệu của những nỗi buồn.

2. Leon: The Professional (1994) 

Những chiếc cầu thang xoáy sâu vào vô tận. Em ngồi trên đỉnh, ngây thơ đung đưa đôi chân đang buông thõng. Tôi bước lên từ tầng trệt, kín đáo với chiếc vali chứa đầy vũ khí trên tay. Em là cô bé 12 tuổi phải sống trong một gia đình kì quái. Tôi là lão già nửa đời cướp đi tính mạng con người. Em có một trái tim nồng cháy, còn tôi được bao bọc bởi sự thờ ơ.

Câu chuyện bắt đầu khi cả gia đình Mathilda bị sát hại và cô tình cờ gặp Leon – một gã sát thủ được đào tạo bài bản sống ở căn phòng bên cạnh. Hành trình của họ gắn liền với những ngày tháng liên miên thay đổi nơi ở vì những rắc rối có thể xảy ra khi làm công việc liên quan tới thế giới ngầm. Mối quan hệ giữa hai người dần dần chớm nở như những nụ hoa. Bằng sự hồn nhiên vốn có, Mathilda mang lại cho Leon niềm vui anh chưa từng được cảm nhận. Ngược lại, Leon hướng dẫn Mathilda cách dùng súng, chỉ cho cô những mánh khóe mà cuộc đời liều mạng đã dạy cho anh. Nhưng sự ân cần của Leon vẫn giữ Mathilda ở một ranh giới nhất định để bàn tay bé nhỏ của cô không bao giờ phải tước đi sinh mạng người khác.

Leon: The Professional là một tác phẩm kì lạ, vừa chứa đựng những yếu tố hồi hộp, gay cấn cần thiết cho một bộ phim hành động, vừa có những khung hình bình lặng đáng yêu điển hình của dòng phim tình cảm. “Tại sao em biết đó là tình yêu khi chưa từng rung động vì kẻ khác?”. “Vì em cảm nhận được nó.”

Tác phẩm của đạo diễn Luc Besson đánh dấu sự ra đời của một ngôi sao lớn trên màn ảnh sau này là Natalie Portman, cô chiếm được toàn bộ cảm tình từ người xem dù mới chỉ ở độ tuổi 13. Jean Reno – sự lựa chọn hoàn hảo cho một gã có vẻ ngoài ngờ nghệch nhưng nội tâm phức tạp. Không thể không kể đến Gary Oldman khi ông vào vai một kẻ thủ ác quá xuất sắc khác biệt hoàn toàn với hình ảnh vị cảnh sát trưởng tận tụy trong loạt phim kinh điển về Batman của Christopher Nolan. Tất đều góp phần tạo nên một trong những tác phẩm nổi bật nhất 1994 – năm xuất sắc của điện ảnh.

3. Her (2013) 

Một tác phẩm tuyệt vời về mối tình kỳ lạ, có lẽ là câu chuyện tình kỳ lạ và thuần khiết nhất mà tôi từng xem. Một câu chuyện tình giữa một người đàn ông và một hệ điều hành máy tính có trí thong minh nhân tạo được nhân cách hóa bằng giọng nói.

“Nàng” là một hệ điều hành máy tính thông minh, “chàng” là một người đàn ông cô độc. Sự cô độc của Theodore là sự cô độc của thời đại, sự cô độc của tất cả mọi người trong thời đại công nghệ số hóa hiện tại. Chúng ta sống trong một thế giới ảo và quên đi chính cách sống trong thế giới thực, để rồi chúng ta trở nên khó khăn khi giao tiếp và mở lòng. Để rồi tự tìm đến một hệ điều hành để được những lời an ủi, được trò chuyện, được mở lòng mình ra. Tình yêu của Theodore với hệ điều hành tên Samatha mà anh đặt tên vốn dĩ ngay từ đầu đã bắt nguồn từ sự cô độc của Theodore. Để rồi khi Samatha ra đi, “cô” đã để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong tim Theodore.

Her của đạo diễn Spike Jonze đã được lên ý tưởng từ đầu thập niên 2000 khi một bài báo viết về việc sử dụng trí thông minh nhân tạo giao tiếp với con người. Xem Her, tôi có thể cảm nhận được trái tim mình thắt lại vì đau đớn và tổn thương nhưng lại chẳng thể khóc được. Bởi những nỗi đau ấy, chẳng giọt nước mắt nào có thể lấp đầy.

4. My Girl (1991) 

My Girl của đạo diễn Howard Zieff, với tôi là một câu chuyện tình đầy dang dở của hai đứa trẻ. Vada, một cô bé luôn tự tưởng tượng mình bị bệnh rất nặng và sắp theo mẹ lên thiên đường, bởi cô bé bị ám ảnh suy ngĩ chính cô bé là người đã hại chết mẹ mình khi sinh ra cô. Cô có một người bạn thân là Thomas, một cậu bé nhút nhát, yếu đuối và dị ứng với hầu hết tất cả mọi thứ. Với Thomas, cậu có thể làm mọi thứ vì Vada, nhưng Vada chẳng để ý tới điều đó. Cô bé để ý thầy giáo dạy văn của mình và đã tham gia lớp học làm thơ của người lớn chỉ để được gặp thầy. Và đó chính là điều buồn nhất trong tình yêu, khi ta yêu một người và họ lại yêu người khác. Bỗng nhiên ta trở nên bé nhỏ và mãi mãi chẳng thế với tới trái tim họ. Vada chưa một lần để ý tới Thomas, để rồi khi Vada làm rơi chiếc nhẫn của mình trong rừng, Thomas đã một mình đi tìm và bị ong đốt và khiến cậu ra đi mãi mãi.

Và nếu mọi thứ đều có thể nói dối, thì tình yêu không nằm trong đó. Tình yêu, ngay từ đầu đã không phải là những lời nói chân thật.

5. The Deep Blue Sea (2011) – Terence Davies

Được xây dựng từ một vở kịch của Terence Rattigan, The Deep Blue Sea chứa những lát cắt mang đậm hơi thở của nghệ thuật sân khấu nhưng vẫn thể hiện được đặc trưng chỉ có ở điện ảnh. Bộ phim là câu chuyện xoay quanh ba nhân vật chính Freddie, Hester, William trong lòng nước Anh những năm 1950. Không rườm rà hay lan man, The deep blue sea phác họa một tình yêu thuần túy mà ở đó, gạt đi tiền bạc, gạt đi quyền lực và danh dự, người phụ nữ cống hiến tất cả để có thể ở bên cạnh người mình yêu. Tác phẩm của đạo diễn Terence Davies khoác lên mình màu u buồn của một đất nước đang khôi phục sau thời chiến. London hiện hữu sau làn sương mờ từ khói thuốc, từ hơi lạnh phả ra giữa mùa đông buốt giá bên tiếng vĩ cầm như chất xúc tác đưa tâm trạng người xem hòa quyện cùng nỗi ảm đạm nặng trầm tư.

Với cấu trúc đan xen hiện tại và quá khứ, bộ phim mang lại cảm giác hoài niệm về một thời đã qua và những luyến tiếc đeo bám con người ta trong cuộc sống hiện tại. Có thể đây không phải một bộ phim dễ xem với phần đông khán giả, nhưng nó là sự lựa chọn thích hợp cho một buổi tối ấm cúng khi ngoài kia đâu đó vẫn phảng phất âm hưởng của cái lạnh vừa qua.

6. More Than Blue (2009)

Bộ phim kể về K và Cream sống cùng nhà nhau. Bản thân bề ngoài K và Cream luôn cố tỏ ra mối quan hệ giữa họ là hai anh em nhưng sâu thẳm trong họ đều biết rằng họ thuộc về nhau. Cách K bày tỏ tình cảm cho Cream mỗi ngày trở thành nỗi buồn da diết rằng: “Đến kiếp sau, anh hỵ vọng được sinh ra làm một chiếc nhẫn, một quyển nhật ký hay một chiếc giường, để em có thể mua anh và anh sẽ luôn ở bên em”. Tại sao lại là kiếp sau mà không phải là kiếp này chứ?

Bộ phim vôn mang mô-típ của những tác phẩm điện ảnh Hàn Quốc cổ điển với những tình tiết không quá nhiều bất ngờ. Nhưng sâu thẳm trong đó lại là một nỗi buồn da diết và những giọt nước mắt lăn dài.

7. Annie Hall (1977) 

Isaac, một nhân vật trong bộ phim Manhattan có lần tự đặt câu hỏi “Tại sao cuộc đời này đáng sống?”, anh liệt kê vô vàn “lí do”, Groucho Marx, bản ghi âm Potato head blues của Louis Armstrong, tiểu thuyết “Giáo dục tình cảm” viết bởi Flaubert, “Bố Già” Marlon Brando….và cuối cùng là gương mặt cô bạn gái Tracy của mình. Suy cho cùng chúng ta sống vì mối quan hệ với vạn vật xung quanh, từ những vật vô tri vô giác tới loài sinh vật tự nhận mình có lý trí nhất cuộc đời.

Annie Hall là một tác phẩm thú vị khác của Woody Allen khai thác đề tài về sự liên kết đặc biệt giữa những con người. Bộ phim có cấu trúc rất độc đáo, không chỉ ở sự đan xen giữa quá khứ, thực tại mà đôi khi còn xuất hiện những cuộc hội thoại trực tiếp giữa tác giả và người xem. Alvy Singer – nhân vật chính trong câu chuyện là một kẻ bi quan và cả nghĩ, anh luôn miệng nói về mọi thứ, tôn giáo, chính trị, nghệ thuật, sự sống và cái chết…Tình cờ anh gặp Annie Hall và hai người có một câu chuyện tình nên thơ dưới bàn tay nhào nặn của vị đạo diễn đậm chất nghệ sĩ Woody Allen. “Anh nghĩ mối quan hệ cũng giống như một con cá mập. Hoặc nó phải không ngừng tiến lên hoặc nó sẽ chết.”

Chúng ta làm mọi thứ vội vã và cuồng nhiệt để rồi cảm thấy luyến tiếc khi một giấc mơ bỗng vụt qua. Tình yêu giữa Annie và Alvy chấm dứt một cách nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Những kẻ bi quan là vậy, họ coi mọi sự kết thúc là hậu quả tất yếu, họ nhìn thấy nó, đoán được nó và chấp nhận nó như mọi quy luật của tự nhiên. Annie Hall đưa ra góc nhìn mới mẻ và độc đáo về vấn đề gần gũi nhất với con người, những mối liên kết. Tác phẩm là lời khẳng định rõ ràng vì sao Woody Allen luôn nằm trong danh sách những đạo diễn thể hiện quan điểm triết học xuất sắc nhất bằng ngôn từ điện ảnh.

8. Blue Is The Warmest Color (2013) 

Tôi từng đọc một cuốn sách nói rằng Jean Paul Sartre chia tình yêu thành hai loại, khổ dục – yêu là muốn được yêu, và bạo dục – lối suy nghĩ coi người kia như đồ vật, dùng làm trò chơi thỏa mãn lòng ham muốn vị kỷ. Dù thế nào đi chăng nữa thì đối với triết gia người Pháp, tình yêu không phải sự hòa hợp của tự do mà là một thứ xung đột thật đau khổ và độc ác.

Khi Adele và Emma trò chuyện về những tác phẩm của Sartre tại một trong những khung cảnh đẹp nhất của bộ phim, tôi biết rằng câu chuyện tình yêu của họ thật khó để có một kết thúc tốt đẹp. Chuyển thể từ truyện tranh cùng tên, bộ phim của đạo diễn Abdellatif Kechiche khắc họa về chủ đề đồng tính và nhận được giải thưởng Cành cọ vàng danh giá trong liên hoan phim Cannes lần thứ 66. Bộ phim kể câu chuyện về các cung bậc cảm xúc của tình yêu thông qua cuộc đời cô nàng Adele một cách chân thực và sinh động. Từ việc cô tình cờ gặp Emma, quá trình cả hai vun đắp tình cảm để rồi dẫn đến những tan vỡ đáng tiếc. Người xem đôi khi cảm thấy ngượng ngùng, hạnh phúc thậm chí một chút luyến tiếc bấu víu vào các giác quan khi chứng kiến hai nhân vật chính đường ai nấy đi nhờ vào sự tương tác ăn ý đến lạ kỳ giữa Adèle Exarchopoulos và Léa Seydoux. Mặc dù họ từng thừa nhận quá trình thực hiện cảnh nóng trong bộ phim cực kì khó khăn và “kinh khủng” nhưng ít ai có thể chối bỏ đó là một trong những khoảnh khắc trần trụi nghệ thuật nhất từng xuất hiện trên màn ảnh.

Blue Is The Warmest Color không chỉ đặc biệt ở nội dung mà còn mang đến ấn tượng rất mạnh về thị giác trong việc vận dụng màu sắc để phác họa những hình ảnh mang tính biểu tượng. Người ta hay gọi xanh dương là màu lạnh lẽo vì khi nhìn vào đó chúng ta thầm nghĩ về bầu trời, về đại dương bao la. Tuy nhiên trong tiếng anh “blue” còn có nghĩa khác là nỗi buồn và nỗi buồn đôi khi vẽ nên những điều ấm áp.

9. Brokeback Mountain (2005)

Một người từng nói với tôi rằng, không gì đau đớn hơn việc hai người yêu nhau nhưng lại chỉ có thể đứng nhìn nhau từ xa và chẳng thể đến được với nhau trong đời.

Câu chuyện tình của hai chàng cao bồi Ennis Mar và Jack Twist vào những năm 60 của thế kỷ 20, đã được đạo diễn Lý An chuyển thể từ một truyện ngắn của nhà văn Annie Proulx và ngay lập tức đã nhận được nhiều lời khen từ các nhà phê bình điện ảnh cùng nhiều giải thưởng cao quý khác của điện ảnh thế giới. Thậm chí, nụ hôn của Jack và Ennis trong phim còn được đánh giá là nụ hôn đẹp nhất, gây xúc động nhất mọi thời đại.

Có một nơi như thế, những triền núi cao với đàn cừu đang gặp cỏ, hai chàng cao bồi lững thững cưỡi ngựa đi cạnh nhau, cùng nhau ngồi bên đống lửa, uống rượu mạnh chia sẻ nỗi lòng. Tình yêu của họ mãnh liệt, thậm chí còn có phần dữ dội tới mức khi phim được chiếu tại Trung Quốc thì phân đoạn làm tình của Jack và Ennis đã bị cắt bỏ. Bởi người ta cho rằng nó quá thô thiển, dữ dội và có phần ghê tởm. Nhưng trong sự dữ dội và mãnh liệt ấy, lại phảng phất một nỗi buồn, nỗi buồn của sự tội lỗi và mặc cảm thời đại. Để rồi nhiều năm sau họ ngồi cạnh nhau bên bờ song, Jack nhìn xa xăm và nói: “Đôi khi, tôi cảm thấy nhớ anh quay quắt không thể thở nổi”, và chính anh cũng đã bật khóc khi nói rằng ước gì anh có thể quên được Ennis.

Và điều đó, thật đau đớn.

10. Happy Together (1997)

Cũng vẫn là một bộ phim về đề tài tình yêu của những người đồng tính, nhưng đạo diễn Vương Gia Vệ lại có một cách nhìn trữ tình hơn đạo diễn Lý An nhưng cũng không kém phần đau đớn.

Hà Bảo Vinh và Lê Diệu Huy trong Happy Together không có những nụ hôn mãnh liệt như Jack và Ennis trong Brokeback Mountain, cũng không hề cô đơn như Theodore trong Her hay không thể đến với nhau như K và Cream trong More Than Blue. Họ yêu nhau say đắm nhưng Hà Bảo Vinh lại là một đứa trẻ được Lê Diệu Huy nuông chiều quá mức. Hết lần này tới lần khác đều chủ động chia tay và khi trở lại đều nói “Chúng mình làm lại từ đầu đi”.

Hóa ra tình yêu giữa hai người đàn ông với nhau cũng phức tạp chẳng khác gì tình yêu giữa nam và nữ. Cũng là những lần ghen tuông, những sự ngang trái, hờn ghen và cả những phút yếu lòng. Họ hẹn nhau sẽ cùng đi tới thác nước nổi tiếng tại đất nước Argentina, nhưng cứ lần lữa mãi chẳng tới, để rồi khi chỉ có một mình Lê Diệu Huy đứng nhìn tác nước kia, Hà Bảo Vinh gục đầu khóc tại căn phòng trọ của hai người, lúc ấy anh mới biết rằng suốt đời này, người anh yêu duy nhất đã rời xa anh mãi mãi.

Và Lê Diệu Huy, liệu anh còn đủ sức khóc cho cuộc tình này chăng?

Tác giả: Nguyễn Đạt, Phạm Việt Anh @35mm

 

Quên mật khẩu

Đăng Ký