Vẻ Đẹp Của Một Mình

Blog

Có nhiều bạn cho rằng cuộc sống này đẹp hay không là do cách chúng ta đánh giá. Còn tôi, điều này sẽ phụ thuộc vào cách mà chúng ta đối diện với nó, ở tư thế một mình. Việc khám phá vẻ đẹp của cuộc sống khi một mình chính là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất mà tôi từng có.

Tôi hiểu rõ cảm giác khi một mình sẽ như thế nào, ngồi trong phòng làm việc một mình, đi chơi một mình, đi cafe một mình, đi xem phim một mình, đi lang thang một mình. Tôi đều đã trải qua hầu hết những điều như vậy với tâm thức tự nguyện. Nỗi cô đơn, về thực tế, có thể đầy thêm sau mỗi lần ở một mình, cũng như Theodore (Joaquin Phoenix) của phim Her, tôi cũng từng vừa đi vừa nói chuyện một mình, cũng vừa ngồi trong phòng chat với một nick ảo khác và cười một mình, cũng có khi tôi bất giác nhớ ai đó rồi khóe mắt cay cay mà khóc một mình. Một mình, dù tôi có trải qua bao nhiêu lần như thế, thì đều mang lại cho tôi từng đợt sóng cảm xúc mới mẻ, lạ lẫm. Một mình tôi có thể viết, có thể làm một chuyến hành trình đi sâu vào nội tâm của chính mình mà không sợ ai làm phiền. Các tác nhân bên ngoài tiếng nói nội tâm của chính mình đều trở nên vô hình, văng vẳng đâu đó chỉ có tiếng gọi từ xa xăm kỷ niệm, những thanh âm êm ái, lắng đọng của một vài ký ức tôi giữ lại. Tôi cứ ngỡ mình sẽ khổ sở buồn bã thế nào những khi một mình, nhưng không, ngược lại, tôi đã dần quen và chẳng biết từ lúc nào, tôi đã tự trói buộc mình vào những khoảng không bất tận như thế. Lý do vì sao tôi lại thích Theodore nhiều đến vậy, vì tôi tìm thấy mình trong nụ cười của anh, ánh mắt lơ đãng của anh, và cả cái lần anh ngồi bệt xuống bậc thang và khóc nức nở như đứa trẻ khi biết rằng Samatha không phải là duy nhất dành cho anh.

Không ai phủ định rằng, chỉ có những khi gặp chuyện buồn thì mỗi chúng ta mới cần ở một mình. Thế nhưng, vẻ đẹp của việc ở một mình sẽ không chỉ, và không bao giờ chỉ thuộc về mỗi nỗi buồn. Tôi còn nhớ trong một thước phim khó quên của The Legend Of 1900, chàng thanh niên mồ côi say sưa chơi các bản nhạc theo suy niệm của chính mình ở khoang thứ ba, trong không gian tĩnh lặng của màn đêm và tiếng sóng đại dương va đập vào con tàu Virginian. Một mình trên con tàu từ lúc sinh ra, âm nhạc, đàn dương cầm, tình yêu đại dương là tất cả những gì mà cuộc đời của 1900 có được, anh khắc vào đó nỗi nhớ phiền muộn, lẫn cả niềm vui, ước mơ và lẽ sống của mình, như người ta có thể nhớ đến các bản Nocturne của Chopin. Và khi Virginian nổ, 1900 vẫn say sưa chơi piano trong không trung và thanh thản mỉm cười.

Vẻ đẹp của một mình – là một vẻ đẹp nằm ngoài mọi sự sắp đặt và dự đoán của cuộc sống. Khi một mình, tôi có thể để mặc cho cuộc sống muốn xoay chuyển như thế nào, mọi người xung quanh đang nói gì, đang làm gì, và thậm chí, có vài lúc tôi cũng bỏ mặc câu hỏi “Liệu mình sống có hạnh phúc không?”, “Liệu cái chết có đáng sợ không?”, “Liệu tình yêu có bất tử không?”,… Các câu hỏi như từng mảnh gỗ trôi bập bềnh chẳng trông mong ngày cập bến. Khi đó, điều duy nhất mà tôi ý thức được đó chính là mình vẫn còn tồn tại, cái chuyến đi tìm kiếm chính mình vẫn còn đó, tôi đi tìm nanh vuốt của con quỷ trong tôi, tôi đi tìm đôi cánh của thiên thần trong tôi, tôi đi tìm bản ngã chính mình, chơi đùa với nó, tâm sự với nó, khóc lóc với nó và gắn bó với nó.

Một mình, khi tôi chẳng còn bất cứ một ý thức nào khác ngoài niềm hân hoan khó tả vì đó là lúc: Tôi hoàn toàn tự do.

"Một trong những điều tôi không thể làm quen với tuổi trẻ của tôi là sự khác biệt mà tôi tìm thấy giữa cuộc sống và văn học" (James Joyce)

Quên mật khẩu

Đăng Ký