Visions (2015) Không Có Gì Đặc Biệt

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp

Để làm một phim như Visions (Ảo Tượng) không mấy khó khăn. Lập ra hoạt cảnh, rút ra vài chi tiết, và rải chúng theo chiều dài phim. Bất kỳ ai, dù không phải nhà làm phim, cũng làm được. Cái khó không nằm ở đoạn kết, mà ở quá trình, ở sự khéo léo trong việc đan cài các chi tiết đó, đánh lạc hướng được người xem, hoặc tạo ra không khí riêng, để khi lật màn dù không bất ngờ cũng sẽ thỏa mãn.

Visions hứa hẹn người xem là một bộ phim ma, hay ít nhất sẽ tràn ngập không khí ma quái. Isla Fisher, từng ghi dấu ấn với vai một trong “Tứ Kỵ Sĩ” ảo thuật gia trong Now You See Me (2010) đảm nhiệm vai chính Eveleigh. Cô cùng chồng là David (Anson Mount) dọn về trang trại làm rượu nho ở miền quê hoang vắng. Vừa là ước mơ cũ của chồng, vừa để Eveleigh yên tâm mang thai và sinh con. Cô vẫn còn di chứng bởi vụ tan nạn thảm khốc một năm trước.

Ở đó, Eveleigh bắt đầu trải qua những hiện tượng kỳ lạ. Những giọng nói váng vất trong đầu, những hình ảnh đáng sợ xuất hiện, các dấu hiệu như đang đe dọa cô điều gì đó. David cho rằng cô nhìn thấy ảo giác, khuyên cô uống thuốc chống trầm cảm để chữa trị. Eveleigh từ chối vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng, cho đến ngày các ảo tượng bắt đầu thật hơn và khủng khiếp hơn.

Vấn đề đầu tiên của Visions nằm ở đạo diễn. Kevin Greutert là một nhà biên tập phim kỳ cựu, từng thực hiện rất nhiều phim xuất sắc như Donie Darko (2001) hay Saw (2004), đều đã trở thành kinh điển của thể loại kỳ bí. Tuy nhiên, biên tập là công việc rất khác với chỉ đạo, và Greutert vẫn đang loay hoay trong việc học cách dẫn dắt câu chuyện sao cho mượt mà. Giống như Jessabelle năm 2013, Visions có lối kể tuyến tính rất nhàm chán. Mỗi tình tiết đưa ra để hù dọa theo cùng một cách cơ bản, và sử dụng âm thanh khá vụng về. Điều khiến người ta sợ hãi khi xem thể loại này không phải giây phút giật mình bởi hình ảnh hay âm thanh, mà là cách tạo áp lực trước đó, điều mà các đạo diễn kinh dị tài năng như James Wan làm rất tốt. Ngược lại, các màn hù dọa của Visions đều rất thiếu kết nối, giống như những mảnh riêng rẽ chỉ có nhiệm vụ ráp vừa vào bức tranh cuối cùng, chứ không hề đáng sợ, dù để đẩy cao trào hay tạo không khí huyền bí. Nhịp phim quá chậm đối với thể loại hồi hộp.

Nếu không có được sức hút từ chi tiết, vẫn còn cứu cánh khác là nhân vật. Tuy nhiên Fisher cho thấy rằng cô vẫn chưa đủ khả năng để dẫn dắt một phim thực sự, với biểu cảm rất hạn chế. Làm sao chúng ta có thể đồng cảm và sợ hãi, nếu không cảm thấy nỗi sợ hãi mà nhân vật đang chịu đựng? Phải nói thêm rằng các nhà biên kịch không hề làm tốt phần việc của họ, các lời thoại không nhằm để thể hiện nhân vật mà chỉ chăm chăm giải thích tình tiết, thiếu sức sống. Nhân vật người chồng của Anson Mount có được gương mặt nam tính và thân hình người mẫu quyến rũ, nhưng đó là tất cả. Và Jim Parsons hoàn toàn lạc điệu trong bộ phim này. Bất kỳ ai từng xem Big Bang Theory hẳn sẽ không thể nhịn cười khi thấy anh xuất hiện. Parsons đóng phim kinh dị không khác nào Mr. Bean đóng phim kinh dị, chỉ có phản tác dụng.

Đáng xem nhất có lẽ là nhân vật người “bạn bầu” của Eveleigh do Gillian Jacobs thủ vai. Nhưng phần nhiều do kiểu nhân vật của cô rất dễ nổi bật trong một tổng thể không có nhiều điểm nhấn.

Visions có nội dung rất gần với bộ phim Hồng Kông The Eye năm 2002, và sau đó được Hollywood làm lại với sự tham gia của Jessica Alba vào năm 2008. Vốn không xuất sắc, nhưng The Eye vẫn khiến khối người sợ hãi ở các cảnh hù dọa. Đây cũng là điểm mà Visions thất bại. Những cảnh giật mình tạm ổn những phút đầu, trở nên dễ đoán khi lặp đi lặp lại theo cùng một cách nửa cuối phim. Không có nhiều sáng tạo hay sự chắc tay đến từ Greutert, do đó phần tư thời gian cuối cùng chỉ là sự chờ đợi đoạn giật gân, vốn không mấy bất ngờ với những tín đồ thể loại này. Hầu hết sẽ thốt lên “Chẳng có gì đặc biệt”. Đó là chưa kể đến những lỗi rất cơ bản, như việc vết thương trên mặt của Everleigh biến mất không dấu vết, hoặc chất lượng hình ảnh khá kém (tối mờ trong một số cảnh), nguyên nhân dẫn đến việc Visions phải hoãn lịch chiếu từ 2014 đến 2015, để chỉnh sửa.

Visions là phim hồi hộp có thể dùng để giết thời gian nếu rảnh rỗi, về cơ bản, chỉ là một phim độc lập kinh phí thấp trung bình nhàn nhạt. Còn nếu trông chờ nhiều hơn, như cảm giác sợ hãi thật sự hay các trường đoạn đáng nhớ, sau khi cảnh kết khá máy móc về các đồng xu khép lại, có lẽ bạn sẽ không tìm thấy gì ở đó.

Tổng kết

Những ảo tượng không mấy cuốn hút dẫn đến cái kết chẳng có gì đặc biệt.
5

Trung Bình

Quên mật khẩu

Đăng Ký