Whiplash (2014) Định Nghĩa Lại Về Sự Thành Công

35mm Chọn Bình Luận Phim Phim Xuất Sắc Phim Đương Đại Toàn Bộ Phim
9

Xuất sắc

10

Điểm bạn đọc

“Không từ nào trong tiếng Anh lại có hại hơn từ Good job cả”

Đó là câu nói của Fletcher, người thầy dạy nhạc nổi tiếng tại nhạc viện Shaffer, nơi chuyên đào tạo ra những nhạc công hàng đầu thế giới.

Andrew, sinh viên năm nhất của nhạc viện, mang trong mình khát khao trở thành một Buddy Rich thứ hai trong lịch sử âm nhạc. Chơi trống thể loại jazz, Andrew tự đặt cho bản thân định nghĩa riêng về sự vĩ đại. Đó là thà chết ở tuổi 34 trong nghiện ngập như Charlie Parker nhưng nhiều năm sau vẫn được người khác nhắc tới, còn hơn sống trong an nhàn sung túc đến năm 90 tuổi nhưng bị lãng quên. Câu chuyện về những nhịp trống, sự đam mê, khát vọng chiến thắng, chinh phục bản thân và trở thành vĩ đại của Andrew bắt đầu khi anh được thầy Fletcher chọn vào tập luyện trong ban nhạc.

Vốn không có tài năng thiên bẩm và ý thức được điều đó, Andrew tự đặt giới hạn bản thân lên rất cao trong những lần luyện tập. Chỉ có một cách để anh hoàn thiện bản thân là nỗ lực tập luyện và sẵn sàng đánh đổi mọi thứ vì sự nghiệp âm nhạc. Dù cho bị kiệt sức hay đôi bàn tay đẫm máu vì cầm dùi trống quá lâu. Khán giả sẽ chẳng thể quên được những nỗ lực của Andrew khi anh tự giam mình trong phòng kín, mồ hôi chảy đầm đìa, bộ trống thấm đẫm máu, một xô nước đá để giảm đau và hộp băng cứu thương bên cạnh. Andrew mang trong mình sự quật cường, ý chí chiến đấu mãnh liệt. Anh chủ động chia tay người yêu vì cho rằng không có nhiều thời gian dành cho cô. Quan trọng hơn, cô sẽ cản bước anh trên con đường đã chọn. Thậm chí, ngay cả khi bị tai nạn xe hơi, Andrew cũng cố gắng bò ra khỏi xe và chạy như bay tới cuộc thi âm nhạc danh giá, bất chấp tình hình sức khỏe và ngoại hình của mình lúc bấy giờ.

Người thân của Andrew không thể hiểu nổi anh. Vì sao anh có thể từ bỏ tất cả vì jazz, vì những nhịp trống mà tự ném bản thân vào những giờ phút tập luyện khắc nghiệt nhất, chịu đựng những lời lẽ xúc phạm mạt sát và cả những cơn đau thể xác dày vò. Những nỗ lực ấy chỉ được thầy Fletcher nhìn thấy. Fletcher cảm thấy ngọn lửa đam mê từ Andrew, sự khao khát chiến thắng và chinh phục. Bản thân Fletcher vốn là một người cực kỳ phức tạp. Nếu mới phút trước ông còn động viên, an ủi và hỏi thăm thì chỉ sau đó vài giây ông bỗng trở thành một hung thần thực sự. Sự nghiêm túc và nghiêm khắc là yếu tố cơ bản của  bất kỳ một người giáo viên hay huấn luyện viên nào. Nhưng ở Fletcher còn là sự khắc nghiệt, tàn bạo trong từng câu nói, từng hành động cử chỉ. Vốn là một nghệ sĩ tài giỏi, tôn thờ sự hoàn hảo trong nhạc jazz, Fletcher mang khuôn mặt vô hồn nhưng đôi mắt dữ dội, giọng nói đanh thép với những tiếng chửi thề dày đặc xuyên suôt bộ phim. Ông luôn khiến chính những khán giả xem phim cũng cảm thấy hồi hộp trước những cái nắm tay bắt nhịp và giật nảy mình vì những câu mắng dành cho Andrew và những sinh viên khác.

Trước một thầy Fletcher nghiêm khắc và những nỗ lực tập luyện của Andrew, khán giả không thể không đồng cảm và sẻ chia với anh. Hành trình đi tìm sự vĩ đại không trải hoa hồng. Trên con đường ấy, bản thân người nghệ sĩ sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ. Đó là một hành trình khốc liệt, đầy những sự tàn bạo, tủi hờn, chất chứa biết bao mồ hôi, nước mắt và máu. Để rồi những bản nhạc jazz được cất lên, những nghệ sĩ chơi nhạc jazz ấy, họ sẽ cống hiến vì bản nhạc cho tới khi sức cùng lực kiệt như thể ngày mai họ sẽ chết. Họ có thể không sống trọn vẹn cả một đời người, nhưng họ đã sống trọn vẹn từng giây phút của mình – một cuộc đời đầy những hy sinh nhưng luôn phủ tràn đam mê và khát vọng.

Tôi xem Whiplash tại công ty trong một chiều muộn  ngày cuối năm 2016. Ở Whiplash, tôi thấy được sự mãnh liệt và ý chí kiên cường của Andrew, sự dữ dội nhưng tài giỏi của thầy Fletcher. Xuyên suôt bộ phim dài 106 phút ấy là những giọt mồ hôi và máu của Andrew, là tiếng rầy la quát mắng và ánh mắt dữ dội của thầy Fletcher. Một bộ phim được mở đầu bằng tiếng trống và kết thúc cũng là những tiếng trống dồn dập. Tiếng trống ấy chính là nỗi lòng của Andrew về khát vọng, giấc mơ về sự vĩ đại và những nỗ lực không ngừng.

 

Tổng kết

Một câu trả lời xứng đáng cho sự thành công của tuổi trẻ
9

Xuất sắc

“Two years he walks the earth. No phone, no pool, no pets, no cigarettes. Ultimate freedom. An extremist. An aesthetic voyager whose home is the road. Escaped from Atlanta. Thou shalt not return, 'cause "the West is the best." And now after two rambling years comes the final and greatest adventure. The climactic battle to kill the false being within and victoriously conclude the spiritual pilgrimage. Ten days and nights of freight trains and hitchhiking bring him to the Great White North. No longer to be poisoned by civilization he flees, and walks alone upon the land to become lost in the wild. --Alexander Supertramp, May 1992” ― Christopher McCandless

Quên mật khẩu

Đăng Ký