The Meg: Cá Mập Siêu Bạo Chúa

Bình Luận Phim Phim Chiếu Rạp Toàn Bộ Phim
5

Trung Bình

Theo sự phát triển của phim ảnh, nhiều yếu tố phải thay đổi để hấp dẫn hơn. Các con quái thú như cá mập chẳng hạn. Kể từ khi Steven Spielberg phát minh ra khái niệm “bom tấn hè” bằng con cá mập khát máu trong Jaws, chúng phải tự tân trang để tiếp tục hù dọa người xem. Chúng bị biến đổi AND, trở nên thông minh gấp bội, đôi khi phải đánh nhau với bạch tuộc hay đến từ các… cơn bão. Khi đã xài hết mọi kĩ thuật ở hiện tại, các nhà làm phim lôi tổ tiên của chúng là loài Megalodon sống lại trong The Meg (Cá mập siêu bạo chúa, 2018).

Hay việc người Trung Quốc xuất hiện nhan nhản trong phim bom tấn, điều không hề có ở thời Spielberg. Lý Băng Băng, hay bất kì ngôi sao nào của đại lục, để moi tiền khán giả ở đất nước tỉ dân này. Có thể là một gia đình, thêm vào một tiến sĩ và nói vài câu tiếng Hoa nịnh đầm, dù cái joke có tệ đến đâu đi nữa. Không sao cả, đó là xu thế chung. Nếu không có thị trường này, hơn phân nửa phim trăm triệu đô của Hollywood sẽ phải ôm đầu máu mỗi năm. Ngoài ra, để chắc ăn không bị tố là “tẩy trắng”, cần phải có thêm một người da màu để gây hài. Càng tốt hơn là thêm vào một đứa bé dễ thương đến mức khiến người ta xuýt xoa.

Nhưng cũng có những điều không thay đổi, như công thức của dòng bom tấn mà The Meg tuân theo cực kì chặt chẽ, không trật một li. Năm phút đầu tiên là cảnh hành động giải cứu. Một nhóm khoa học gia hay tiến sĩ xuất hiện. Một người hùng với người vợ cũ. Một cái lồng, cũi, hay bất kì thứ gì giam giữ con cá bị phá vỡ. Một cuộc truy đuổi. Một sự nhầm lẫn… Người ta còn không thèm sợ để lộ cốt truyện, mà lôi hẳn ra poster rất rõ ràng. Vì không ai quan tâm cả. Có gì mới đâu?

Hay Jason Statham với vóc dáng và thần thái của chiến binh chứ không phải thợ lặn, vẫn trở lại với một người đẹp châu Á. Anh tiếp tục nói những câu thoại kiểu one-liners của thập niên 90, “Tôi sẽ khiến thứ này chảy máu” chẳng hạn. Hay dù kích cỡ con cá mập có to ra bao nhiêu, nó cũng cũng không thể tự ý xuất hiện ngoài một cảnh hài hước cho trò jumpscare cũ kĩ. Hay nó buộc phải lao đến một bãi biển ở hồi thứ ba, nơi có hàng tá người, như những anh em cá mập từ cách đây mấy mươi năm… Tất nhiên, lần này phải là bãi biển Trung Quốc.

The Meg là một phim popcorn đúng nghĩa, và làm được nhiệm vụ của nó: Bán cho người xem một tiếng rưỡi đồng hồ thoát li hiện thực, không cần phải suy nghĩ về bất kì điều gì, và cũng chẳng cần nhớ đến điều gì sau khi rời khỏi rạp. Cười đôi chút ở đây đó, khó chịu đôi chút vì quá nhiều tiếng Trung xuất hiện, ngắm nghía đôi chút con Megalodon trị giá hàng chục triệu đôla CGI (khác gì một con cá mập được phóng to?). Tất cả trôi vào hư vô ngay khi màn hình đen hiện lên. Không có sáng tạo đáng giá nào từ đạo diễn hay biên kịch, trong một kịch bản mà bất kì tay mơ nào ở Hollywood cũng viết được trong vòng 1 tuần. Bạn có thể tự hỏi rằng làm sao cơ bắp một người thường có thể đâm thủng một con quái dài 23 mét? Và ngay trong môi trường nước? Nhưng một lần nữa, ai quan tâm?

Jason Statham có phàn nàn rằng bộ phim này lẽ phải phải máu me hơn, và nhà sản xuất đã bắt hạn chế để đảm bảo phân loại PG-13. Nhưng tôi không nghĩ rằng The Meg có cơ hội nào để hay hơn, ngay cả khi dán nhãn R. Nhà sản xuất đã đúng khi muốn để những đứa trẻ thưởng thức. Ngay từ đầu, họ đã xác định chỗ của nó không phải là Oscar hay danh sách tốp phim trong năm. The Meg là phim bạn thưởng thức khi không có gì để xem, hay trong lúc chờ đến một phim khác, hay vô tình lạc vào rạp mà không có lựa chọn khả dĩ hơn. Yên tâm, sẽ chẳng có cơn ác mộng quái thú đại dương nào tìm đến bạn buổi đêm. Đây là bộ phim bạn đã xem quá nhiều lần rồi.

 

 

 

 

Summary

Một phim popcorn đúng nghĩa, biến mất khỏi tâm trí khi chúng ta rời khỏi rạp.
5

Trung Bình